Hành trình tìm lại chính mình. TP - Như một sự trớ trêu của tạo hóa, khi sinh ra, họ không được lành lặn về thể xác lẫn tâm hồn. Nam không ra nam, nữ không ra nữ. Để tìm lại chính mình, những người “hồn cô xác cậu” hoặc “hồn cậu xác cô” lặn hụp mưu sinh đủ Mời quý thính giả cùng đón nghe truyện tâm lý xã hội Tìm Lại Chính Mình của tác giả Lê Nguyệt qua giọng đọc MC Lam Phương Thời điểm đó, giọng ca gốc Nghệ An cho biết mình muốn đổi môi trường sống để 'chữa lành trái tim', cân bằng và tìm lại chính mình. Hương Tràm hiện tại đã lấy lại được nguồn năng lượng lạc quan và tươi mới. Hành Trình Tìm Lại Chính Mình, Thành phố Hồ Chí Minh. 5,072 likes · 1 talking about this. hành trình tìm lại chính mình Hành trình tìm lại chính mình. Khi ngồi viết lại những dòng tâm sự này, tôi tự cười với chính mình. Tôi không bao giờ nghĩ mình có ngày hôm nay nếu không cố gắng. Tôi cho rằng chỉ cần sống có đam mê và kiên trì theo đuổi, thành công sẽ đến với bạn. Năm lớp 12, tôi . Reading Time 6 minutes“Tìm lại chính mình” Tên gốc là Discover your hidden memory and find the real you. Tạm dịch Khám phá ký ức bị che giấu và tìm ra con người thật của bạn là một tác phẩm về Tâm lý học thường thức được rất nhiều người yêu thích. Nó nằm trong một bộ sách Find the real you của Tiến sĩ Tâm lý học Menis Yoursy. Tạm thời ở Việt Nam chỉ có cuốn “Tìm lại chính mình” và nó cũng là sự khai mở tâm hồn tốt nhất mà bất cứ ai cũng cần. Trên Goodreads, cuốn sách này được chấm điểm. Đây là một số điểm cao đối với một thể loại khó đọc và theo dõi như Tâm lý học. Mình rất thích tìm hiểu về ngành này – theo kiểu khó thể ngăn lại cảm giác bị hấp dẫn bởi những kiến thức khai phá não bộ và hành vi của con người. Sách dày 274 trang, khổ lớn. Tóm lại, nó trông đồ sộ và không hề gây hứng thú với những người không thích đọc sách. Chú thích nhỏ Đây là một review có thể mang chút spoil nhẹ. Cân nhắc trước khi đọc! “Nhà tù niềm tin” – Bạn có không? Điểm bắt đầu của mọi giới hạn Sợ hãiThật ra, nỗi sợ của bạn bắt nguồn từ đâu? Làm cách nào để xóa bỏ Nỗi sợ hãi? “Nhà tù niềm tin” – Bạn có không? Trong bất kỳ ai, cũng tồn tại loại “nhà tù” này. Nó đáng sợ hơn so với bạn tưởng tượng rất nhiều. Nó sẽ giết chết tất cả mọi ước mơ và sự phát triển của bạn. Rất nhiều người chết và sống suốt đời phải sống chung và không thể thoát khỏi nó. “Có 1 đoàn du hành qua sa mạc bằng lạc đà. Đến tối, họ dừng lại để nghỉ, nhưng người du hành thấy rằng cái dây quá ngắn để cột chân lạc đà vào cây. Ông ta liền giả vờ quấn dây quanh chân con lạc đà, và con lạc đà bị lừa rằng nó không thoát được. Sáng hôm sau, khi người du hành lên đường, con lạc đà không chịu đi và cho đến khi ông ta giả vờ mở dây cho con lạc đà. Con người cũng giống vậy, họ ở trong nhà tù niềm tin của chính mình và nghĩ rằng mình không thoát ra được, và vì thế họ không hề thử để thoát ra.“ Cuốn sách này sẽ giúp bạn tìm ra được những nhà tù niềm tin hiện đang sở hữu và căn nguyên sâu xa của chúng Nỗi sợ hãi. Điểm bắt đầu của mọi giới hạn Sợ hãi Con người là một tập hợp của nhiều mâu thuẫn. Có phải đôi khi bạn thế này Muốn được hát karaoke thật to nhưng bỗng dưng có một tiếng nói bảo rằng “Không! Hát dở người ta sẽ chê”. Thế là bạn chỉ ngồi đó ăn trái cây. Bạn muốn được đi du lịch một mình ở đâu đó thật xa nhưng bên trong bảo “Không! Nguy hiểm lắm”. Muốn giơ tay phát biểu ý kiến gì đó nhưng bên trong bảo “Không! Nói sai người ta sẽ cười”. Bạn muốn từ chối không làm điều gì đó. Nhưng bên trong bảo “Không! Người ta sẽ ghét”. Vậy là thôi. Muốn dẹp bỏ tất cả những định kiến để sống thật với bản chất. Nhưng bên trong bảo “Ôi sợ lắm!”. Vậy là thôi. Vân vân và mây mây những lần như thế. Mình chắc chắn còn rất nhiều trường hợp khác mà bạn phải đấu tranh tư tưởng giữa khát vọng từ sâu bên trong bồ và một rào cản nào đó tạm gọi là “lý trí”. Một năm trước , lúc mới đọc “Tìm lại chính mình“, mình cũng thế. Mình có nội lực mạnh và thích làm rất nhiều thứ nhưng tất cả chỉ dừng lại ở ước muốn trong lòng. Mình không dám thể hiện ra ngoài vì mình sợ. Sợ người ta cười. Sợ mình làm mọi chuyện cuối cùng kết quả chẳng hay ho gì. Những nỗi sợ dần lấn át và đè bẹp con người thật. Hậu quả là đến một lúc nọ, mình chẳng còn phân biệt được đâu mới là con người thật. Sự sợ hãi làm bạn luôn nhìn về mặt tiêu cực của vấn đề. Bạn xoáy sâu vào chúng và không thể thoát ra được ám ảnh về tình huống xấu có thể diễn ra nếu làm một việc gì đó không quen thuộc. Điều đáng sợ nhất có lẽ là những nỗi sợ ẩn mình đến mức hòa vào làm một với sự sống hay hơi thở của bạn. Nó được con tim và lý trí khoác cho những “lớp bảo vệ” hay còn gọi là những lời biện hộ để dễ dàng tha thứ cho bản thân nhiều hơn. Mình thích viết và chia sẻ nhưng lại nghĩ ôi sợ quá, viết rồi có ai cười bảo “Trời, nhỏ đó viết dở mà cứ viết hoài” hay không? Đó vừa là nỗi sợ vừa là một lớp bảo vệ. Mình từng rất sợ người ta chê bai những gì mình viết và tự biện hộ rằng vì bản thân chưa viết tốt nên thôi luôn. Bạn nghĩ một người từng rất sợ viết ra sẽ bị chê bai hoá ra cuối cùng hành nghề content bằng cách nào, đó là chiến thắng những nỗi sợ vô hình trên. Bạn thấy đó, nỗi sợ hãi là thứ bạn phải tìm ra cho bằng được nếu muốn được là chính mình và sống thoải mái hơn. Nhưng tại sao bạn sợ những điều đó? Thật ra, nỗi sợ của bạn bắt nguồn từ đâu? Chúng tồn tại lâu và sâu xa hơn những gì bạn tưởng tưởng rất nhiều. Tiến sĩ Menis giải thích rằng nỗi sợ của mỗi người được hình thành và ảnh hưởng rất nhiều từ ba mẹ của họ. Chúng ta được sinh ra như một tờ giấy trắng và những năm tháng đầu đời có ảnh hưởng rất lớn tới nhận thức, tư duy lẫn hành vi trong nhiều năm sau đó. Khi còn nhỏ, não của chúng ta chưa phát triển đầy đủ để hiểu những trải nghiệm đầu đời, bởi vậy những trải nghiệm đó trở thành những ký ức vô thức, không được giải đáp. Khi trở thành người lớn, một số phản ứng của chúng ta trước những tình huống và sự kiện là phản ứng đối với một quá khứ không còn tồn tại nữa. Chúng trở thành những phản xạ bảo vệ tự động cản trở chúng ta đạt được những gì bản thân thực sự muốn. Một người mẹ luôn bắt buộc con gái mình phải làm điều bà muốn, không cho phép phản kháng và đòi hỏi sự hoàn hảo. Cô bé đó có thể sẽ trở nên khó từ chối người khác và cầu toàn. Một người cha luôn nói con vô tích sự. Đứa con sẽ sau một thời gian sẽ tạo dựng niềm tin mình vô dụng và không dám làm gì. Một ký ức bị chê bai hát dở hoặc bị cười chê sẽ khiến một người không bao giờ dám cất giọng trong tương lai. Ngược về quá khứ, bạn sẽ hiểu tại sao mình lại như hiện tại! Làm cách nào để xóa bỏ Nỗi sợ hãi? Trong “Tìm lại chính mình”, Tiến sĩ Menis không hướng dẫn cách để loại bỏ nỗi sợ hãi mà sẽ giúp bạn chấp nhận chính bản thân mình. Chấp nhận chính mình nói thì dễ nhưng khó lắm à nhe. Mình mất khoảng nửa năm cho vấn đề này làm rất nhiều việc, thử nghiệm nhiều thứ, gặp gỡ nhiều người. Chiến thắng con người hướng nội chỉ muốn ở nhà và biến mình trở nên hoạt động nhiều hơn. Một khi bạn học được cách chấp nhận chính mình và yêu thương bản thân, từ từ bạn sẽ dễ nghe được những tiếng nói từ sâu trong, những khát khao, những mơ ước và rất có thể sẽ tìm ra được con đường bạn phải đi nếu đang lạc lối hoặc giải pháp cho những vấn đề nếu đang hoang mang. Tóm lại câu trả lời cho những câu hỏi bạn đang có sẽ hiện ra dễ dàng hơn nhiều lần. Chấm điểm vì nó khiến mình đọc lâu hơn bình thường RẤT NHIỀU LẦN Bạn có muốn có được những niềm vui thích và không bị nuốt năng lượng nhanh chóng hay không? Bạn nghĩ mình phải hòa hợp con người bên trong và bên ngoài để tạo nên những thành công hay biến đổi rõ ràng hơn. Cách đơn giản nhất của vấn đề này chính là xóa bỏ những rào cản của chính bản thân và Tìm lại chính mình. Bạn muốn mình review cuốn sách nào nữa không? Hãy cho mình biết với nhé. Chắc chắn mình sẽ đọc và review cho bạn sớm nhất có thể. Jeen Nguyễn, ======================= Note Tất cả nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Nếu muốn trích dẫn hoặc liên hệ hãy xem thêm tại trang Bản quyền – cộng tác. Nếu thấy các bài viết hữu ích, để ủng hộ Jeen Nguyễn, bạn có thể donate tại đây! Cảm ơn bạn. Cuộc đời giống như một trò giải đố mà trong đó bạn là một mảnh bạn lại không biết hình dạng, kích cỡ của chính mình như thế tự hỏi chính bản thân mình rằng"Trong trò giải đố này, mình thuộc về nơi đâu"Và bạn bắt đầu cuộc hành trình trả lời cho câu hỏi này. Bạn dấn thân vào trò giải đố cuộc đời, nơi có vô vàn những mình ghép khám phá ra rằng một trong những mảnh ghép ấy chính là câu trả bạn bắt đầu thử từng mảnh ghép một, liệu có mảnh nào khớp với bạn thoảng cũng có một vài mảnh khớp với bạn, nhưng đôi lúc lại không. Những lần như thế, bạn dần dần định hình rõ hình dạng của mình vẫn nhớ rõ lần đầu tiên mà bạn khớp với một mảnh ghép khác. Thật hoàn hảo, không một chút lầm lỗi, hoàn toàn vừa khít. Bạn cảm thấy như mình đã giải được câu đố lớn của cuộc gian trôi qua, ngày càng có nhiều các mảnh ghép khớp nhau xuất hiện quanh bạn. Và ngay cả mảnh ghép khớp với bạn cũng có mảnh ghép mới có vẻ hoàn hảo cảm thấy nơi này không còn thuộc về mình nữa. Trái tim bạn mách bảo bạn phải rời đi, nhưng lý trí thì níu giữ bạn ở lại, với nó, đây là một nơi an toàn và nó không muốn chấp nhận rủi thế, thay vì ra đi để tìm được câu trả lời chính xác hơn, thì bạn lựa chọn ở lại mà nơi bạn không thuộc ngày, các mảnh ghép khớp với nhau xuất hiện càng nhiều xung quanh bạn. Không gian trở nên chật chội, bạn cảm thấy mình như là một mảnh ghép lạc một lúc, bạn không chịu được cảm giác ấy nữa, bạn buộc phải rời là một quyết định vô cùng khó đơn, trống trải, tuyệt vọng. Bạn cảm thấy như đơn là một điều đáng sợ, nhưng ở lại một nơi không thuộc về mình là điều đáng sợ không biết làm gì khác lúc này ngoài việc tiếp tục cuộc hành trình của là lúc bạn nhìn lại chính bản thân để hiểu rõ mình hơn và tìm cho mình một mảnh ghép phù hợp không biết phải mất bao lâu, và liệu bạn có tìm được ít nhất, bạn muốn thử tất cả những khả năng có bạn tin rằng đâu đó ngoài kia, sẽ có câu trả là lúc, bạn giải được câu đố lớn của cuộc đời mình. Hình ảnh của bà Viví Haggren khi còn bé trong hồ sơ tại của cơ quan nhận con nuôi. Trên đường trở về nhà sau chuyến đi câu cá, bà Viví Haggren, 50 tuổi, người Thụy Điển, gốc Chile nghe được bản tin về những đứa trẻ được nhận nuôi bất hợp pháp từ Chile. Ngay lúc đó, người phụ nữ 50 tuổi này nảy ra ý nghĩ là đã đến lúc thực hiện mong muốn ấp ủ lâu này của bản thân. Viví Haggren được cặp vợ chồng người Thụy Điển nhận về nuôi khi còn nhỏ. Mọi thông tin về cô bé ở thời điểm năm 1973 không rõ ràng, có thể do những bất ổn về chính trị khi đó. Thông tin duy nhất mà cơ quan nhận con nuôi Thụy Điển cung cấp là cô bé bị “bỏ rơi” tại một bệnh viện và mẹ ruột của Viví Haggren đã gọi con gái là Luisa. Trong quá trình tìm hiểu, bà Haggren biết đến Nos Buscamos, một tổ chức phi chính phủ nhỏ có trụ sở tại Santiago chuyên kết nối những đứa trẻ Chile được nhận nuôi bất hợp pháp với gia đình ruột thịt của chúng. Theo Nos Buscamos, từ khi thành lập vào năm 2014, tổ chức này đã giúp tìm kiếm, liên lạc và đoàn tụ cho 400 gia đình, trong đó có những đứa trẻ như Haggren rất khó truy tìm nguồn gốc tổ tiên. Sự phát triển của các công nghệ mới và dễ tiếp cận hơn đang mở ra khả năng giúp những con nuôi như Haggren cuối cùng tìm thấy gia đình của mình, trong các cuộc tìm kiếm trải dài khắp các châu lục. Trung tâm triển khai chiến dịch tìm kiếm xuất xứ của những đứa con nuôi bị bắt cóc ở Chile không phải là các gã khổng lồ xét nghiệm di truyền như 23andMe, mà là Nos Buscamos. Để giảm thiểu thời gian và tăng cơ hội thành công, tổ chức này đã tận dụng các phần mềm cơ sở dữ liệu cho phép người dùng cập nhật thông tin, kết nối các mạng mạng xã hội và sử dụng trí tuệ nhân tạo trong quá trình thu thấp và lọc dữ liệu, đây là những yếu tố quan trọng giúp bổ sung những gì mà các xét nghiệm ADN thường không thể đạt được. Theo các nguồn tin, trong suốt những năm 1970 và 1980, hàng chục nghìn đứa trẻ người Chile đã được nhận làm con nuôi bất thường hoặc bất hợp pháp thông qua các kế hoạch buôn bán trẻ sơ sinh của chế độ độc tài Pinochet. Ước tính số trẻ thuộc diện này lên tới bé; trong khi Nos Buscamos tin rằng tổng số thực sự có thể gần bé. Vài năm trước, Chính phủ Chile đã đưa ra sáng kiến ​​lấy mẫu ADN của các gia đình đang tìm lại các con, nhưng sau đó đã nhanh chóng hủy bỏ khi dịch Covid-19 bùng phát. Nos Buscamos và Hijos y Madres del Silencio là những tổ chức duy nhất ở Chile đang tích cực tiến hành tìm kiếm. Thay vì theo dõi rộng rãi phả hệ tổng thể của mọi người, như cách thức mà một công ty xét nghiệm di truyền sẽ làm, Nos Buscamos bắt đầu bằng cách tìm kiếm và tổng hợp dữ liệu chính thức, chẳng hạn như ngày sinh hoặc hồ sơ bệnh viện. Điều này giúp thu hẹp đáng kể phạm vi tìm kiếm thành các nhóm nhỏ hơn, quy mô có thể là một cộng đồng hoặc các hộ gia đình. Tiếp đến, Nos Buscamos sẽ phối hợp với công ty xét nghiệm gen MyHeritage kiểm tra các cá nhân được chọn lọc từ các nhóm này, những người có thể có quan hệ huyết thống sinh học với đứa trẻ được nhận làm con nuôi. Del Río, người sáng lập Nos Buscamos cho biết bước đầu tiên là tổng hợp các nguồn dữ liệu chính thức trước khi tiến hành bất kỳ công việc xét nghiệm DNA - hiện bao gồm hơn mục nhập. Ngay cả khi thông tin có sẵn thường ít ỏi, Del Río cho biết hầu hết những đứa trẻ có thể nắm được một số thông tin nhất định như nơi chúng sinh ra, tên bệnh viện, tên khai sinh, liên hệ của cơ quan nhận con nuôi. Tuy nhiên, các trường hợp cho nhận con nuôi trước đây thường bất hợp pháp, các dữ liệu có được thường rất hiếm. Các thông tin hữu tích này sẽ được chia thành các biến và bất kỳ sự trùng hợp nào giữa hai nhóm đều tạo ra một thông báo qua email từ nền tảng của Nos Buscamos. Del Río cho biết “Lần đầu tiên tôi bắt đầu với một cuốn sổ, nghĩ rằng chúng tôi sẽ có không quá 50 trường hợp. Nhưng khi có nhiều trường hợp hơn, rõ ràng là chúng tôi cần xây dựng phần mềm.” Del Río nói rằng đó là một chương trình khá đơn giản, nhưng là một chương trình được tối ưu hóa cho các nhu cầu riêng của tổ chức. Del Río cũng đưa ra một ví dụ Năm 2022, khi đọc một bài báo trên tạp chí People về việc nhận con nuôi bất hợp pháp ở Chile, Scott Lieberman, 42 tuổi, người Mỹ bắt đầu băn khoăn về câu chuyện của chính mình. Anh biết mình được nhận nuôi từ Chile, nhưng không biết về hoàn cảnh. Sau đó, anh đã đăng ký với Nos Buscamos, tổ chức này đã tiến hành điều tra và tìm được một người họ hàng "tiềm năng". Thông qua bộ xét nghiệm AND của MyHeritage mà Nos Buscamos được cung cấp và mẫu ADN do Lieberman gửi đến, sau vài tuần kết quả cho thấy họ là anh em cùng cha khác mẹ. Nếu như không có Nos Buscamos, ngay cả khi Lieberman tự mình thực hiện xét nghiệm DNA, rất có thể người em gái cùng cha khác mẹ của anh ấy chưa chắc đã làm như vậy và bí mật về nguồn gốc của anh rất có thể sẽ mãi mãi bị "chôn vùi". Trở lại với Haggren, tại Thụy Điển, người phụ nữ gốc Chile này vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ 50 của mình. Bà mới tận hưởng một tuần câu cá tại một địa điểm ven biển tuyệt đẹp ở phía Nam đất nước. Bà đang chờ kết quả ADN từ Nos Buscamos ở Chile. Haggren cho biết rất có thể gia đình ruột thịt của bà không muốn gặp bà, thậm chí họ chưa từng có ý định đi tìm. Nhưng “tôi chỉ muốn họ biết rằng tôi đã có một cuộc sống tuyệt vời. Tôi cần biết chuyện gì đã thực sự xảy ra. Thế thôi", bà Haggren chia sẻ. Chile Điều ít biết về cây đại thụ hơn năm tuổi được bảo vệ nghiêm ngặt Trải qua hàng nghìn năm trong khu rừng ở miền Nam Chile, cây đại thụ với niên đại hơn năm tuổi sắp được công ... Phó Chủ tịch Hiệp hội họa sĩ và điêu khắc Chile Ấn tượng về những ngày ở Việt Nam Bà Claudia Adriazola Rodríguez, Phó Chủ tịch Hiệp hội họa sĩ và điêu khắc Chile APECH, hồi tưởng về chuyến thăm đặc biệt tới Việt ... Tâm sự Thứ sáu, 20/11/2009, 1644 GMT+7 Tôi cũng sở hữu bằng 2 bằng đại học và một bằng thạc sĩ nhưng chồng tôi vẫn cho rằng tôi ngu dốt, nói năng vớ vẩn, thiếu suy nghĩ, thần kinh hoặc là mẹ em dạy em như vậy đó hả, di truyền. Mong Quynh> Vợ thực sự là cục nợ của tôi/ Stress nặng vì vợ mãi chẳng lớn From mongquynh nguyen Sent Friday, November 20, 2009 1218 PM Tôi rất thông cảm với anh về những cãi vã giữa anh và bố tôi nhưng anh đã thiếu cách hành xử của một người con. Nếu tôi có góp ý thì anh cũng sẽ không nghe. Anh sẽ bảo rằng tôi đổi trắng thay đen. Mặc dù tôi đã dặn dò anh, đừng nên va chạm với bố. Người có thể thay đổi và chịu đựng bố chính là mẹ chứ không phải bọn mình. Quan trọng là 2 đứa sống với nhau thế nào. Tôi cũng cố gắng chịu đựng những sỉ vả đó của anh coi như bù đắp sự tổn thương mà bố tôi gây ra cho anh. Vì có lẽ trước đến giờ chưa ai nói nặng với anh như thế và trước đến giờ cũng chưa ai nói nặng với tôi như thế. Ngoài ra, cách sống và quan hệ với mọi người của chúng tôi cũng rất khác nhau. Nhưng tôi vẫn chấp nhận được vì những trải nghiệm cuộc sống sẽ làm anh thay đổi. Hai năm trở lại đây, anh có thiên hướng quan trọng công việc hơn vì anh muốn con mình được phát triển trong điều kiện tốt và vì anh muốn thể hiện bản thân. Anh luôn tự tạo áp lực kiếm tiền và công việc hiện tại không như anh muốn. Có lẽ stress công việc mà anh cho anh cái quyền xả stress lên người tôi. Tôi đã cho anh cơ hội để sửa chữa. Nhưng anh có thể dọa đánh tôi ngay cả trên giường ngủ, trên xe lửa. Tôi cũng là con người, tôi cũng cần có sĩ diện cho dù tôi đã đánh mất lòng tự trọng. Tôi đã tự nhủ với mình rất nhiều để chấp nhận số phận. Ví dụ anh không rượu chè, thuốc lá; anh làm ra tiền; anh có thể thức cùng tôi canh chừng khi con bị sốt; tôi hài lòng với việc con tôi là một đứa trẻ bình thường; và con tôi vẫn có cha hơn những bé còn trong bụng mẹ mà không cha và những giây phút hạnh phúc. Gần đây, ý kiến của tôi không còn có giá trị với anh. Tạm gọi là không thể bàn bạc hoặc góp ý. Tôi thường nhờ mẹ chồng khuyên bảo anh vì nếu tôi nói anh sẽ lại mắng tôi, tôi không muốn trong nhà ồn ào. Anh cho rằng khả năng làm việc của tôi còn thua một đứa trung cấp 8 năm kinh nghiệm. Anh biết tại sao không? Bởi vì, người ta rất không thích nhận người có con nhỏ, phụ nữ thiệt thòi là thế. Tôi có công việc nhưng không thăng tiến như ý muốn là tôi đã buồn rồi, tôi luôn bị giằng xé giữa việc thay đổi chỗ làm không ai trông con, muốn cho con đi học cũng bị anh ngăn cản, cộng thêm những áp lực muốn kinh doanh của anh khiến tôi mệt mỏi. Anh có khi nào đặt câu hỏi rằng tôi có thể vừa chăm sóc con, vừa làm việc nhà, đi làm và phụ công việc của anh cùng lúc, chưa kể là phải làm vợ, làm dâu. Anh có biết tôi cũng trăn trở trước những dự định của anh không? Mặc dù tôi không tán thành nhưng tôi cũng suy nghĩ phụ và luôn đi bên anh khi cần. Nhưng đổi ngược lại anh bảo người có học như tôi chẳng biết thế nào là trách nhiệm với chồng với con và mẹ chồng. Sao anh không hỏi mẹ anh về việc tôi đối với mẹ anh thế nào? Sao anh không kiểm điểm bản thân đã tròn trách nhiệm làm chồng, làm cha và làm rể. Để tồn tại ai cũng phải kiếm tiền nhưng tiền không phải là tất cả. Ngoài ra, phải có tình nữa. Tình nghĩa vợ chồng là quan trọng trong cuộc sống lứa đôi nhưng nó vẫn tồn tại những thứ tình nghĩa khác bố mẹ, con cái, người thân, bạn bè, xóm giềng, đồng nghiệp… Anh cho rằng anh bận kiếm tiền. Việc chăm sóc nhà cửa con cái là việc của phụ nữ tôi vẫn đi làm để vun vén cho gia đình nhưng nhà cửa con cái tôi cũng không tự quyết định được. Tôi vẫn chịu đựng và chấp nhận nhưng giọt nước đã làm tràn ly. Cách đây 2 tháng, anh đã xử tôi như người xa lạ khi tôi đang ngồi với con. Về thể xác thì tôi không bị tổn thương gì có lẽ tôi đã đoán trước được tình huống nhưng tinh thần tôi bị tổn thương nghiêm trọng. Tôi cảm thấy mình đã tận tuỵ với cái gia đình nhỏ của mình nhưng không được ghi nhận. Có than có kể gì thì đó là việc một người phụ nữ bình thường cũng làm được. Tôi làm sao có thể gắn bó tiếp quãng đời còn lại với người đối xử với tôi như với kẻ thù. Anh ấy là người cha tốt, sao không nghĩ đến việc sẽ làm tổn thương con về tinh thần và thể xác vì thằng bé đang ngồi trong lòng tôi. Tôi cũng cần sự tôn trọng của con tôi để tôi có thể dạy dỗ nó. Tôi học anh cách của một người có học là đối xử với người vô học cũng vô học luôn. Nên tôi đã la hét và mắng nhiếc anh trong chính nhà chồng mặc cho má chồng tôi có ngăn cản. Tôi rất ân hận vì mình đã không còn là chính mình, vì làm xấu hổ mẹ chồng với láng giềng. Tôi cảm thấy tôi không có quyền làm vợ, làm mẹ. Anh coi thường tôi, gia đình tôi, anh coi thường công việc tôi đang làm, con cái thì anh muốn tôi chăm bẫm cho nó 28 tháng tuổi như thể nó không bao giờ lớn, anh làm mất mặt tôi trước mặt con tôi bây giờ thì nó chưa nhận thức được. Tôi dắt con về ngoại sống trong sự đùm bọc của ông bà, dì cậu mà họ không đòi hỏi ở tôi bất cứ điều gì. Tôi cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Tôi sắp xếp công việc của mình ổn thoả, đi tập thể dục buổi sáng, cho con đi học và chăm bẫm nó sau giờ làm việc, lâu lâu đi gặp bạn bè, siêu thị. Đó là những ước muốn bình thường mà trước đây tôi đã không làm được.

hành trình tìm lại chính mình